![]() |
| (ành internet) |
Hãy bỏ qua
ngôn ngữ cơ thể và những cử động của mắt. Có nhiều cách tốt hơn để phát hiện
người nói dối.
Nhóm sỹ quan an ninh của
Thomas Ormerod phải đối mặt với nhiệm vụ tưởng chừng không làm nổi. Ở các sân
bay khắp Châu Âu, họ phải phỏng vấn hành khách về quá khứ và kế hoạch đi của
họ.
Ormerod đã cài một số
người phải qua bộ phận an ninh xuất nhập cảnh với quá khứ và kế hoạch dự kiến
bịa đặt và đội ngũ của ông phải tìm ra được họ. Thực tế chỉ 1/1000 người được
phỏng vấn có thể trót lọt được. Phát hiện một người dối trá đáng lẽ ra phải khó
như mò kim đáy bể.
Vậy họ đã làm gì? Một
cách làm là dựa vào vào ngôn ngữ cơ thể hoặc cử động của mắt, đúng vậy không?
Làm như thế là không đúng.
Nhiều nghiên cứu cho thấy rằng những cố gắng
(thậm chí của cảnh sát được đào tạo) phát hiện ra sự dối trá qua biểu hiện ở cử
chỉ thân thể thì chỉ hơn sự may rủi một chút.
Theo một nghiên cứu thì
chỉ vẻn vẹn 50 trong số 20.000 người là nhận định đúng với độ chính xác 80%.
Phần lớn những người khác phát hiện được là do may.
Đội ngũ của Ormerod đã
dùng cách khác và đã phát hiện được những hành khách giả mạo trong phần lớn
trường hợp.
Bí quyết là gì? Họ bỏ nhiều kỹ thuật phát hiện
dối trá đã từng được dùng và áp dụng mới một kỹ thuật đơn giản không ngờ.
Khi xác định xem người
bị hỏi có nói dối không, ánh mắt không cho nhiều kết quả tin cậy (Ảnh:
Thinkstock)
Trong vài năm qua,
nghiên cứu về dối trá đã có những kết quả đáng thất vọng. Phần lớn những nghiên
cứu trước đó đã đi sâu vào việc đọc biểu hiện dối trá qua các cử động của cơ
thể hoặc trên mặt, như đỏ mặt, cười gằn, đảo mắt.
Thí dụ nổi tiếng nhất là
động tác sờ mũi của Bill Clinton khi ông chối từ quan hệ của ông với Monica
Lewinsky, nó được coi là dấu hiệu chắc chắn là ông nói dối.
Timothy Levine ở trường
đại học Alabama tại Birmingham nói là việc nói dối gây ra một số xúc cảm mạnh,
khó kiềm chế như bồn chồn, cảm thấy tội lỗi, thậm chí cười thách thức. Thậm chí
ngay cả khi ta nghĩ rằng ta mặt lạnh như tiền nhưng ta có thể vẫn có những rung
động nhỏ trong cử chỉ được gọi là những “biểu lộ cực nhỏ” mà chúng làm lộ tẩy.
Tuy nhiên, càng đi sâu
thì các nhà tâm lý càng thấy các biểu lộ tưởng rằng đáng tin cậy lại không hẳn
thế.
Vấn đề là ở tính đa dạng
muôn vẻ của ứng xử của con người. Đối với người quen, ta có thể phát hiện khi
nào họ nói thật, nhưng với những người khác thì không như vậy vì họ có biểu
hiện khác thế; không có sự thống nhất trong ngôn ngữ cơ thể.
Người nói dối dễ phát hiện người khác nói dối?
Mỉa mai
thay là kẻ nói dối lại là kẻ phát hiện dối trá giỏi nhất. Geoffrey Bird ở
University College London và các đồng nghiệp mới đây có làm một trò chơi trong
đó từng cá nhân phải cho biết những ý kiến nói về mình là đúng hay sai.
Họ cũng
phải đánh giá mức tin cậy đối với người khác. Kết quả cho thấy những người bịa
đặt giỏi cũng là người biết ai là khoác lác, có thể vì họ phát hiện mánh lới
của nhau.
“Không có những dấu hiệu nhất quán luôn đi kèm sự nói dối,”
Ormerod từ Trường Đại Học Sussex nói. “Tôi thì bồn chồn cười khẽ, người khác
thì ra vẻ nghiêm trọng, một số thì nhìn thẳng vào mắt, một số lại lẩn tránh.”
Levine đồng ý. “Bằng
chứng rõ ràng là không hề có những biểu lộ đáng tin cậy để phân biệt giữa nói
thật với nói dối,” ông nói. Và mặc dù bạn nghe nói tiềm thức của ta có thể phát
hiện những dấu hiệu này ngay cả khi ta không nhận thấy chúng, điều này cũng đã
bị bác bỏ.
Cho dù những kết quả tệ
hại này song sự an toàn của chúng ta vẫn thường dựa vào sự tồn tại của những
biểu lộ hoang đường đó.
Xem xét việc sàng lọc
một số hành khách trước một chuyên bay đường dài, đây là cách thức mà Ormerod
được yêu cầu điều tra trước thềm Olympics 2012.
Ông nói các nhân viên
chủ yếu chỉ dùng những câu hỏi phải trả lời “có/không” về mục đích của người sẽ
bay và họ được đào tạo để quan sát những dấu hiệu khả nghi (như lo lắng trong
ngôn ngữ cơ thể) là nói dối.
“Không còn kịp để nghe
họ nói gì và có đáng tin không, mà chỉ quan sát sự thay đổi thái độ, nó là yếu
tố quan trọng để phát hiện nói dối,” ông nói. Những thủ tục hiện tại cũng có
thiên vị, ông nói, thí dụ nhân viên dễ tìm ra những biểu hiện khả nghi ở một số
chủng tộc nhất định. “Phương pháp hiện thời thực tế ngăn cản việc phát hiện nói
dối,” ông nói.
Rõ ràng là cần một
phương pháp mới. Nhưng với những kết quả thí nghiệm đáng buồn thì ta phải làm
gì đây? Câu trả lời của Ormerod là đơn giản một cách thuyết phục: Không tập
trung vào thái độ kiểu cách nữa mà vào lời lẽ thực tế người ta nói, nhẹ nhàng
dò tìm đúng điểm nhấn để làm trơ mặt kẻ nói dối.
Cử chỉ của cơ thể cũng
không được cho là hữu ích khi phát hiện người nói dối (Ảnh: Getty Images)
Ormerod và đồng nghiệp Coral Dando ở Đại Học
Wolverhampton đã xác định một tập hợp các nguyên tắc đàm thoại giúp làm tăng
khả năng phát hiện nói dối.
Dùng các
câu hỏi mở.
Việc này buộc kẻ nói dối phải mở rộng lời khai cho đến khi họ bị vướng bẫy
trong chính mớ dối trá của mình.
Dùng yếu
tố bất ngờ.
Những người điều tra nên gia tăng “khối lượng cần biết” cho kẻ nói dối, thí dụ
hỏi những câu hỏi không lường trước gây bối rối, hoặc bảo họ thuật lại một sự
kiện ngược dòng thời gian, là kỹ thuật làm kẻ dối trá khó giữ được bộ mặt thật
thà.
Đi sâu vào
chi tiết nhỏ và kiểm chứng được. Nếu một hành khách nói họ làm ở Đại Học
Oxford, hãy hỏi họ nói lộ trình đến nơi làm việc. Nếu bạn phát hiện mâu thuẫn
thì đừng cho họ biết ngay, tốt hơn là để họ an tâm và nói huyên thuyên thêm
nhiều điều sai nữa.
Quan sát
những thay đổi về sự tự tin. Hãy quan sát kỹ để thấy kiểu cách của kẻ dối trá thay đổi
thế nào khi bị tấn công: Kẻ dối trá có thể nhiều lời khi thấy mình kiểm soát
được cuộc trò chuyện, nhưng sự an tâm là có giới hạn và họ sẽ câm như hến khi
mất tự chủ.
Mục tiêu là nói chuyện
bình thường, không vặn hỏi căng thẳng. Tuy nhiên dưới áp lực nhẹ nhàng đó,
người dối trá sẽ đuối dần vì mâu thuẫn trong câu chuyện của chính họ, hoặc vì
trả lời mang tính tránh né hoặc vu vơ.
“Điều quan trọng là sẽ không có được một biện
pháp cụ thể mầu nhiệm nào; Chúng tôi đang tập hợp những điều tốt nhất để có
được một giải pháp về nhận thức,” Ormerod nói.
Kỹ thuật phát hiện nói
dối được áp dụng trong thử nghiệm tại bộ phận xuất nhập cảnh cho kết quả mới.
(Ảnh: Thinkstock)
Ormerod công khai thừa nhận là chiến lược của
ông có vẻ như việc dễ hình dung. “Một người bạn tôi nói rằng anh đang cố lấy
bằng sáng chế nghệ thuật đàm thoại,” ông nói. Nhưng kết quả tự nó chứng minh.
Nhóm này đã tạo ra một
vài hành khách giả với vé máy bay và hồ sơ di đi lại hợp lý. Họ được một tuần
chuẩn bị và rồi xếp hàng lẫn cùng những hành khách thật khác tại các sân bay
khắp Châu Âu. Những nhân viên được đào tạo kỹ thuật phỏng vấn của Ormerod và
Dando đã dễ dàng phát hiện ra những hành khách giả này hơn 20 lần so với hơn
những người sử dụng dấu hiệu khả nghi, họ đã tìm ra 70% số lượt hành khách giả.
“Thực sự là ấn tượng,”
Levine, cũng tham gia vào nghiên cứu này, nói. Ông nghĩ rằng điều đặc biệt quan
trọng là họ đã tiến hành thử nghiệm ở sân bay thật. “Đây là nghiên cứu thực tế
nhất đã làm.”
Nghệ thuật
thuyết phục
Những thử nghiệm của chính Levine cũng chứng
minh mạnh mẽ tương tự.
Cũng như Ormerod ông tin
rằng phỏng vấn thông minh để phát hiện lỗ hổng trong câu chuyện kẻ nói dối là
tốt hơn rất nhiều so với phương pháp cũ.
Mới đây ông có làm một trò chơi, học sinh chơi
theo cặp hai người, nếu trả lời đúng thì được thưởng 5 đô la. Ông bố trí cài
một số học sinh giả vào cặp đôi, người này xúi học sinh thật nhìn trộm đáp án
khi thầy ra ngoài. Một số làm theo.
Sau đó các học sinh được
mật vụ liên bang xét hỏi xem họ có gian lận không, căn cứ vào lời khai mà không
vào bộc lộ trên vẻ mặt. Họ đã đoán đúng 90%, có một người đoán đúng 100%. Quan
trọng hơn là ở một nghiên cứu tiếp theo, những người mới được đào tạo cũng đạt
độ chính xác tới 80%, với câu hỏi mở thí dụ như “bạn đời của anh/chị sẽ nói thế
nào về việc này”.
Thực vậy, thường thì những điều tra viên thuyết
phục những người làm sai công khai thú nhận. “
Về việc này họ giỏi vô
cùng,” Levine nói. Thoạt đầu họ hỏi học sinh thật thà ở mức nào, để chúng trả
lời là có và sau buộc phải thật thà. “Ngay cả những người trước đó không thật
thà sẽ cảm thấy khó khăn khi tỏ ra thật thà, do vậy trong phần lớn trường hợp
bạn thấy ngay ai đang giả vờ.”
Rõ ràng là những thủ
thuật như vậy đã được các thám tử sử dụng, nhưng cũng cần nhấn mạnh rằng sự
thuyết phục là rất mạnh mẽ so với ngôn ngữ cơ thể không mấy tin cậy.
Cho dù thành công, cả
Ormerod lẫn Levine đều mong muốn những người khác thực hiện lại và mở rộng kết
quả nghiên cứu, làm sao để có kết quả đúng trong các tình huống khác nhau.
“Chúng tôi mong đợi một sự tuyên bố xác nhận rộng rãi nhất” Levine nói.
Mặc dù kỹ thuật này chủ
yếu dùng cho việc thực thi pháp luật, nhưng những nguyên tắc như vậy có thể
giúp ta phát hiện người nói dối trong cuộc sống.
“Tôi vẫn luôn áp dụng
với trẻ em,” Ormerod nói. Điều chủ yếu là có suy nghĩ mở và không vội kết luận:
nếu ai đó bối rối hoặc tỏ ra khó khăn để nhớ được chi tiết quan trọng thì không
có nghĩa là người đó có lỗi. Ta nên nhìn vào sự không nhất quán tổng thể.
Sẽ không có một cách
phát hiện nói dối mà bất kể ai cũng làm được, nhưng nếu sử dụng một ít mánh
lới, sự khôn khéo và thuyết phục thì ta có thể hy vọng rốt cùng ta sẽ tìm ra sự
thật.
David Robson
23 tháng 9 năm 2015

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét